+ Trả lời Chủ đề
Kết quả 1 đến 4 của 4

Chủ đề: Hám Đường - t/g: Nhất Bao Hoàng Quả Thụ

  1. #1
    Điều hành nhóm dịch
    Ngày tham gia
    Sep 2013
    Bài viết
    4,529
    Thanks
    1
    Thanked 5,804 Times in 2,706 Posts

    Hám Đường - t/g: Nhất Bao Hoàng Quả Thụ

    Những năm cuối triều Tuỳ, các cuổi khởi nghĩa nổ ra khắp nơi, vô số thế gia phản bội. Đại Tuỳ từng huy hoàng bước vào giai đoạn bệnh nặng, sắp bị diệt tới nơi. Đối mặt với cuộc khởi nghĩa mạnh mẽ của Tiết Cử ở Lũng Tây, cùng với Lý Uyên sắp vào quan ải, sống lại trở thành đại vương Dương Hựu ở lại phòng thủ thành Đại Hưng (thành Trường An sau này) sẽ đi theo con đường nào?

  2. #2
    Dịch Giả
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    4,361
    Thanks
    11
    Thanked 7,543 Times in 3,858 Posts
    HÁM ĐƯỜNG
    Tác giả: NHẤT BAO HOÀNG QUẢ THỤ

    Quyển 1: Long Đằng Hổ Dược Diệu Quan Trung
    Chương 1: Ta là Dương Hựu
    Nhóm dịch: thienthucac.com
    Nguồn truyện: book.zongheng.com

    Những ngón tay thon dài, mịn màng, nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt. Cảm giác tê dại lan dọc làn da khiến Dương Hữu không nhịn được khẽ giật lông mi. Hắn cố gắng mở mắt ra, muốn nhìn xem tình huống ra sao. Thế nhưng chẳng rõ vì cớ gì, mí mắt lại nặng tựa nghìn cân, tựa như có tảng đá lớn đè chặt. Dù chỉ muốn hé mắt đôi chút cũng hoàn toàn bất lực.

    Trong lòng hắn bỗng dâng lên một cái cảm giác rã rời khó tả. “Tại sao ta lại thành ra thế này? Vì sao chẳng còn chút khí lực nào?” Hắn cố nhớ lại, nhưng đầu óc mơ hồ hỗn loạn. Rõ ràng chỉ bị cảm lạnh, sao lại nghiêm trọng đến mức này?

    “Haiz.” Một tiếng thở dài khe khẽ vang lên, giọng nói trầm thấp như gió thoảng qua tai.

    - Đứa nhỏ này, tuy Lý Uyên đã khởi binh tại Thái Nguyên, nhưng ngươi chẳng qua chỉ là một tiểu hài tử. Những chuyện đại sự trong thiên hạ, tự có Hoàng thượng quyết định. Vì sao ngươi lại khổ sở đến mức dấn thân tới cửa tử thế này?

    Thanh âm kia vô cùng dễ nghe, mang theo khẩu âm Quan Trung ôn hòa. Nhưng trong lòng Dương Hữu lại dâng lên nỗi kinh hoàng chẳng gì sánh nổi. Lý Uyên? Thái Nguyên? Khởi binh?! Mỗi chữ như một chùy sắt, từng nhát, từng nhát nện thẳng vào tâm trí hắn.

    Trời ơi! Hắn chẳng qua chỉ theo giáo sư nghiên cứu tượng binh mã ở Tây An, rồi do hôm trước nhiễm lạnh nên đầu choáng mắt hoa, mới nằm nghỉ một chút. Nhưng vì sao lúc tỉnh lại bên tai lại vang vọng giọng nói kỳ quái kia? Vì sao hắn lại đến nơi này? Còn có chuyện gì liên quan tới Lý Uyên khởi binh ở Thái Nguyên? Chẳng lẽ Hoàng thượng trong miệng nữ tử kia là Tùy Dương đế Dương Quảng?

    Ngươi tưởng đây là Tùy Đường Anh Hùng truyện hay sao? Chẳng lẽ đang đóng phim truyền hình?

    Hắn không thể lên tiếng, chỉ có thể uất ức mắng thầm trong bụng. Nhưng vừa dứt ý niệm, trong đầu một cơn đau đớn như dao cứa xuất hiện, khiến hắn không thể chống đỡ, bất giác lại hôn mê.

    Trong cơn mê loạn, hắn mơ mơ màng màng, nhưng rõ ràng trông thấy. Đúng vậy, là nhìn thấy. Cảm giác ấy vô cùng kỳ quái. Rõ ràng hắn đang nằm trong một gian phòng rộng lớn, thế nhưng lại tựa như đứng từ trên cao nhìn xuống, thấy rõ từng thứ trong phòng.

    Chỉ thấy trong gian phòng ấy, chính mình đang đứng nép một bên. Trước mặt hắn, một thiếu niên vận trang phục truyền thống, nét mặt thanh tú. Hiện tại thiếu niên kia ngồi trên giường, môi điểm nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt linh động sáng ngời nhìn thẳng về phía Dương Hữu, song lại chẳng thốt một lời.

    Rốt cuộc không thể nhịn được nữa, Dương Hữu khẽ cất tiếng hỏi: “Ngươi là ai?”

    “Ta? Không phải chính là ngươi sao?” Thiếu niên có khuôn mặt thanh tú, khóe môi nở nụ cười ôn hòa, song trong ánh mắt trong xanh lại ẩn chứa vẻ sầu bi không sao che giấu. Đó là một nỗi buồn tuyệt vọng, như khói sương giăng kín đáy hồ, khiến trong lòng Dương Hữu không khỏi dâng lên cảm giác bất an mơ hồ.

    “Ta... chính là ngươi?” Dương Hữu líu cả lưỡi, đây là lần đầu tiên hắn gặp thiếu niên này.

    “Không sai. Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là ta, Đại vương Dương Hựu, phòng thủ thành Đại Hưng nước Đại Tùy, cháu ruột của đương kim Thánh thượng, Dương... Hựu!” Thiếu niên chậm rãi thốt ra từng lời. Hai chữ “Dương Hựu” sau cùng như trĩu nặng ngàn cân, từng chữ từng chữ dội mạnh trong lòng hắn, khiến tâm thần hắn chao đảo. Quả nhiên... đây là chuyện xuyên qua trong truyền thuyết? Nhưng... sao lại có thể như vậy? Làm gì có chuyện lạ thường đến mức này?
    Thiếu niên dường như không để tâm đến sự kinh hãi của Dương Hữu, chợt cúi đầu lẩm bẩm:

    - Tình thế Đại Tùy bây giờ, chỉ sợ còn khó cứu chữa hơn một bệnh nhân đang nguy kịch.

    Nói đoạn, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt thẳng tắp nhìn Dương Hữu, trong mắt không hề chớp động, giọng nói mang theo nụ cười khổ:

    - Ta đi đây, ngươi... hãy bảo vệ bản thân.

    Lời vừa dứt, bóng dáng thiếu niên liền lướt về phía sau, tựa như bị ai đó kéo đi.

    Trong lòng Dương Hữu bỗng căng thẳng, vội hô lên:

    - Rốt cuộc ngươi đang nói gì vậy? Đừng đi! Ta còn rất nhiều điều muốn hỏi!

    Nói đoạn, hắn vội lao về phía trước, định bắt lấy thiếu niên nọ. Nhưng bóng dáng kia càng lúc càng xa, tốc độ nhanh đến mức hắn không sao đuổi kịp.

    Dương Hữu quát lớn một tiếng, bất chấp tất cả lao tới, mong chụp được thiếu niên. Thế nhưng, hắn chỉ nhào vào khoảng không vô định. Cơ thể ngã mạnh xuống đất, nhưng kỳ lạ là chẳng hề thấy đau. Hắn ngẩng đầu, định nói gì đó, thì đã không thấy bóng dáng thiếu niên kia đâu nữa.

    - Ngươi ở đâu? Mau ra đây! Nói cho ta biết, rốt cuộc là chuyện gì? Rốt cuộc là chuyện gì!

    Dương Hữu lớn tiếng hô hoán, song trong phòng trống rỗng không ai đáp lại, chỉ còn âm thanh của hắn vọng lại giữa bốn bức tường, kéo dài không dứt.

    Hắn ngồi phệt xuống đất, ngơ ngác suy nghĩ mọi chuyện vừa xảy ra. Rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng lẽ... hắn thật sự đã xuyên không về năm thứ mười ba niên hiệu Đại Nghiệp?

    Năm ấy, thiên hạ nổi sóng cuồn cuộn, hào kiệt như rồng, tranh giành bốn phía. Lý Uyên, Đậu Kiến Đức, Tiêu Tiển, Đỗ Phục Uy, Tiết Cử, người nào cũng là anh hùng hiển hách, danh tiếng vang vọng một cõi. Cũng chính những năm ấy, mãnh tướng như mây, hào hùng xuất hiện lớp lớp. Tống Kim Cương, Tiết Nhân Quả, Tần Thúc Bảo, La Sĩ Tín... đều là những viên tướng kiêu hùng trong quân đội, mỗi người đều là chiến thần vang danh thiên hạ.

    Mà điều trọng yếu hơn chính là, năm thứ mười ba Đại Nghiệp, Lý Uyên đã khởi binh, tiến quân thẳng tới thành Đại Hưng!

    Hắn vốn là học sinh chuyên ngành khảo cổ, tất nhiên có nghiên cứu sâu về lịch sử. Bởi thế, Dương Hữu rõ ràng biết rằng, sau khi Lý Uyên khởi binh, trước phá Hoắc Ấp, chém Tống Lão Sinh. Sau đó tuy không thể hạ được Hà Đông do Khuất Đột Thông trấn giữ, nhưng lại kịp thời ứng biến, chiêu mộ hào kiệt vùng Quan Trung, đồng thời chia quân làm mấy đường, vượt sông Hoàng Hà, vây chặt thành Đại Hưng, chính là Trường An của hậu thế.

    Từ lúc Lý Uyên giương cờ khởi nghĩa cho đến khi đoạt lấy thành Đại Hưng chưa đầy nửa năm. Sau đó, hắn thu phục lòng dân Quan Trung, không đánh mà được đất Ba Thục, lập nên căn cứ địa vững vàng. Rồi lại tiêu diệt đại địch ở Lũng Tây, trở thành thế lực hùng mạnh nhất trong thiên hạ lúc bấy giờ.

    Mà tình thế Đại Tùy hiện nay, thực sự đã không thể cứu vãn.

    Huống chi, dưới quyền Lý Uyên, nhân tài xuất hiện tầng tầng lớp lớp. Trong đó nổi bật nhất, hậu thế không ai không biết, chính là Đường Thái Tông Lý Thế Dân! Những chiến dịch trọng yếu vào cuối thời Tùy đầu thời Đường như trận Thiển Thủy Nguyên đối kháng Tây Tần Tiết gia, trận Bách Bích đánh Lưu Vũ Chu, lại thêm đại chiến Trung Nguyên quyết đấu với Vương Thế Sung cùng Đậu Kiến Đức, đều là bằng chứng hùng hồn về tài năng quân sự kiệt xuất của hắn.

    Một nhân vật như vậy, về sau được hậu thế tôn xưng là thiên cổ nhất đế, "Thiên Khả Hãn", thử hỏi một kẻ mù tịt binh pháp như hắn, lấy đâu ra bản lĩnh để đối kháng? Huống hồ, vào thời điểm này, Đại Tùy đã suy, danh tướng tử trận gần hết, đại thế đã mất, có thể thắng được ư?

    Lão Thiên gia, đây chẳng phải là muốn ta đi chịu chết sao?
    Last edited by Lúa Mạch Vàng; 09-02-2026 at 03:38 PM.
    VẠN CỔ TIÊN KHUNG - Những màn đấu trí đặc sắc.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...g-Quan-Ky.html
    GIÁO Y NGÂY THƠ - Muốn bựa có bựa, muốn gái có gái, muốn đấu võ có đấu võ.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...a-Sao-Roi.html
    HỌC SINH TU CHÂN CUỒNG LONG
    http://www.thienthucac.com/showthrea...-Ngao-Tai.html
    HỘ HOA TRẠNG NGUYÊN
    http://www.thienthucac.com/showthrea...ong-Thieu.html

  3. #3
    Dịch Giả
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    4,361
    Thanks
    11
    Thanked 7,543 Times in 3,858 Posts
    HÁM ĐƯỜNG
    Tác giả: NHẤT BAO HOÀNG QUẢ THỤ

    Quyển 1: Long Đằng Hổ Dược Diệu Quan Trung
    Chương 1: Ta là Dương Hựu (2)
    Nhóm dịch: thienthucac.com
    Nguồn truyện: book.zongheng.com

    Dương Hựu nghĩ đến đó, đầu liền đau đớn như có kim châm xé óc, hắn không nhịn được hét lớn một tiếng, rồi lại lần nữa hôn mê, không biết gì nữa.

    Ngay khi Dương Hữu đang gặp thiếu niên nọ trong cõi mê man, tại gian phòng kia, một phụ nữ mặc cung trang, gương mặt nhã nhặn đoan trang, giữa chân mày mang nét u sầu, đang nhẹ tay lau mồ hôi trên trán thiếu niên đang hôn mê. Đột nhiên, thiếu niên kia hét lên một tiếng. Nàng giật mình, vội vàng giữ chặt hắn. Thấy sắc mặt thiếu niên méo mó vặn vẹo, lòng dạ lo lắng như lửa đốt.

    Sáng sớm hôm sau, khi ánh mặt trời xuyên qua song cửa, nhẹ nhàng chiếu vào trong phòng, phản chiếu lên khuôn mặt Dương Hữu, mang theo một tia ấm áp như mùa xuân.

    Bên tai vang lên tiếng hô hấp nhẹ nhàng đều đặn. Dương Hữu... không, giờ khắc này, hắn nên được gọi là Dương Hựu mới đúng. Trải qua một phen hôn mê dài, hắn mơ hồ cảm nhận được bản thân đã hoàn toàn dung hợp với cơ thể này. Hiện tại, Dương Hữu chính là Dương Hựu, hai linh hồn, một thể xác, từ nay về sau không thể phân ly.

    Dương Hựu chậm rãi mở mắt, tinh thần sảng khoái. Ánh mắt đảo qua xung quanh, lúc này hắn mới nhận ra, mẫu thân Vi thị đang gục bên giường mà ngủ.

    Kiếp trước, vì cha mẹ bận bịu công việc, thường xuyên đi xa, rất ít khi hắn có được cơ hội cảm nhận tình mẫu tử ấm áp. Giờ phút này, trông thấy sắc mặt Vi thị mỏi mệt, trong lòng hắn không khỏi dâng lên cảm xúc nghẹn ngào, biết ngay mẫu thân đã thức suốt một đêm để chăm sóc mình. Lòng hắn run rẩy, cảm động khôn cùng, nhịn không được mà khẽ gọi một tiếng:

    - Mẫu thân.

    - À, Đại Lang, ngươi tỉnh rồi sao? - Vi thị nghe thấy tiếng gọi, liền giật mình tỉnh dậy.

    Trông thấy Dương Hựu đã mở mắt, bà hơi nhỏm người dậy, nở nụ cười tuy mang nét mệt mỏi nhưng đầy trìu mến, dịu dàng nói:

    - Ngươi cảm thấy khá hơn chút nào chưa? À, đúng rồi, chắc hẳn đã đói bụng, để mẹ sai người đi chuẩn bị ít đồ ăn nóng.

    Thấy lời nói của Vi thị có phần luống cuống, Dương Hựu trong lòng cảm động, khẽ bật cười, nhẹ giọng đáp:

    - Mẹ, con không sao rồi, người không cần vội.

    Vi thị nghe hắn nói năng thong thả, biểu hiện cũng an định lại, có chút xấu hổ nhìn hắn, cười khẽ: “Xem ngươi kìa, vừa mới tỉnh lại đã học người lớn mà an ủi mẫu thân rồi.”

    Dương Hựu trong lòng thầm than: bảo còn nhỏ tuổi ư? Kiếp trước hắn tốt xấu gì cũng là nghiên cứu sinh ngành khảo cổ, đã sống hai mươi lăm, hai mươi sáu năm trên đời. Nếu chẳng phải định chờ khi sự nghiệp vững vàng mới lập gia thất, thì e rằng hài tử cũng đã lớn đủ tuổi đánh xì dầu rồi, sao còn là con nít?

    Chỉ là, lời ấy tuyệt không thể nói ra.

    Ngay lúc ấy, bên ngoài chợt vang lên một tiếng gọi: “Điện hạ có khá hơn chút nào không?”

    Trong lòng Dương Hựu hơi giật mình, hắn đã nghe ra người tới là quận thừa Cốt Nghi của quận Kinh Triệu.

    “Điện hạ vẫn chưa tỉnh lại, mời hai vị hãy quay về cho.” Một thanh âm non nớt đáp lời. Người lên tiếng là một hoạn quan tuổi chừng mười bảy mười tám, tên gọi Tiểu Quế Tử. Kẻ này từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh Dương Hựu, hai người tình cảm thân thiết, có thể coi là bạn tâm giao nơi cung cấm.

    “Ôi, thế này thì phải làm sao?” Một giọng nói lo lắng vang lên. Dương Hựu hơi nhíu mày, người này chính là đại tướng quân Âm Thế Sư của Tả dực vệ.

    Dương Hựu đang định đứng dậy thì nghe thấy Âm Thế Sư hạ giọng, đầy vẻ trầm trọng: “Cốt quận thừa, nay Lý Uyên đã giết Tống Lão Sinh. Hoắc Ấp thất thủ, nghe nói các quận Hà Đông cũng vội vàng cúi đầu. Tình thế đã mục nát đến mức này, chúng ta nên đối phó thế nào?”

    “Oành!” Câu nói như sấm giáng giữa trời quang, khiến toàn thân Dương Hựu như hóa đá. Bởi vì hắn hiểu rõ lịch sử, lập tức biết rằng: Tống Lão Sinh tử trận chính là vào đầu tháng tám. Sau đó, Lý Uyên thừa thế như vũ bão, trong vòng một tháng đã lần lượt đánh chiếm Lâm Phần, Thao quận, Long Môn. Quân tiên phong tiến sát bờ sông Hoàng Hà, rồi nhanh chóng vượt sông, giáp công thẳng tới Đại Hưng.

    Hắn siết chặt hai tay dưới chăn, trong lòng trầm xuống. Thời khắc then chốt đã đến.

    Mà nói đến tình thế Đại Hưng hiện tại, Dương Hữu kế thừa ký ức Dương Hựu nên dĩ nhiên đã hiểu rõ. Trong năm nay, ban đầu là Bàng Ngọc cùng Hoắc Thế Cử mang hai vạn binh đến trợ giúp Đông đô Lạc Dương. Về sau, khi hay tin Lý Uyên khởi binh tại Thái Nguyên, Âm Thế Sư liền vội vàng bố trí binh lực: Tống Lão Sinh dẫn hai vạn binh mã trấn thủ Hoắc Ấp, Khuất Đột Thông mang bốn vạn quân canh giữ Hà Đông. Huống hồ, phần lớn cấm quân trước đó đã theo thánh thượng rời khỏi, nay binh lực còn sót lại tại Đại Hưng chẳng qua chỉ chưa đến ba vạn.

    Ba vạn binh sĩ ấy lại phải đối mặt với các cánh quân nổi dậy khắp vùng Quan Trung như Lý Thải Ngọc, Hà Phan Nhân, Tôn Hoa, Lý Trọng Văn, Khâu Sư Lợi, Hướng Thiện Trị... tổng cộng ít nhất cũng có mười hai, mười ba vạn. Chưa kể đại quân của Lý Uyên đang ngày một áp sát. Mà từ phía Lũng Tây, Tây Tần Tiết Cử cũng đang ngấm ngầm điều động hơn mười vạn kỵ binh tinh nhuệ, lặng lẽ dò xét thế cục.

    Tình cảnh hiểm nghèo như thế, Dương Hựu cảm thấy hai chữ "thối nát" đã chẳng còn đủ để hình dung. Trong lòng hắn không khỏi sôi trào phẫn uất, chỉ muốn ngửa mặt lên trời mà mắng to. Cái gì mà lão tặc thiên, xuyên qua thì thôi, sao không để hắn xuyên thành ai khác, lại cố tình để hắn trở thành một tiểu hoàng đế con rối, số phận đã định phải chết dưới tay Lý Uyên?

    Đây chẳng phải là chờ chết hay sao? Vừa nghĩ tới đó, tâm tình vốn đang cố bình tĩnh một lần nữa bùng nổ. Hắn nắm chặt hai tay thành quyền, chỉ còn thiếu nước há miệng chửi ầm lên cho hả giận.

    Vi thị thấy vẻ mặt con trai đột nhiên biến đổi, trong lòng thảng thốt. Bà dịu dàng lên tiếng: “Đại Lang, ngươi lại thấy không khoẻ ư?”

    Nói rồi, bà nhẹ nhàng vươn tay sờ lên trán hắn, lo lắng khôn nguôi.

    Dương Hựu tuy tức giận phẫn nộ, nhưng nghe giọng nói dịu dàng thấm đượm tình mẫu tử kia, nội tâm liền bị chấn động mạnh mẽ, cơn giận cũng theo đó mà tạm lắng. Nếu đã nhập hồn vào cơ thể Dương Hựu, vậy thì bi thương có ích gì, phẫn nộ có ích gì?

    Nếu hắn chỉ xuyên qua thành một kẻ dân thường, còn có thể lựa chọn đầu quân cho Lý Uyên, hoặc trốn về nơi thâm sơn cùng cốc mà ẩn cư, tránh xa gió tanh mưa máu. Thế nhưng thân phận của hắn lúc này lại là lưu lại phòng thủ Đại Hưng của Đại Tùy, thân mang danh phận hoàng thất, chính là Đại vương Dương Hựu!

    Thân phận như vậy đã định sẵn Dương Hựu tuyệt đối không thể đi theo Lý Uyên. Mà lịch sử cũng sớm chứng minh điều đó. Sau khi nhường ngôi cho Lý Uyên, sử sách chép rằng không lâu sau Dương Hựu chết vì bệnh. Nhưng Dương Hữu hiểu rõ, đây chẳng qua chỉ là một cách che đậy quang minh chính đại của Lý Đường mà thôi.
    VẠN CỔ TIÊN KHUNG - Những màn đấu trí đặc sắc.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...g-Quan-Ky.html
    GIÁO Y NGÂY THƠ - Muốn bựa có bựa, muốn gái có gái, muốn đấu võ có đấu võ.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...a-Sao-Roi.html
    HỌC SINH TU CHÂN CUỒNG LONG
    http://www.thienthucac.com/showthrea...-Ngao-Tai.html
    HỘ HOA TRẠNG NGUYÊN
    http://www.thienthucac.com/showthrea...ong-Thieu.html

  4. #4
    Dịch Giả
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    4,361
    Thanks
    11
    Thanked 7,543 Times in 3,858 Posts
    HÁM ĐƯỜNG
    Tác giả: NHẤT BAO HOÀNG QUẢ THỤ

    Quyển 1: Long Đằng Hổ Dược Diệu Quan Trung
    Chương 1: Ta là Dương Hựu (3)
    Nhóm dịch: thienthucac.com
    Nguồn truyện: book.zongheng.com

    Hoàng thất triều trước, nhất là người đã từng ngồi trên ngôi vị hoàng đế, thử hỏi có mấy ai có thể kết cục bình yên? Huống hồ, trong quá trình Lý Uyên dẹp yên thiên hạ, những thế lực như Tiết Nhân Quả, Đậu Kiến Đức... sau khi bị bắt đều bị xử trảm ngay tại chợ lớn thành Đại Hưng. Ngay cả Đỗ Phục Uy, vốn đã sớm quy thuận, rốt cuộc vẫn không tránh khỏi số phận bị giết.

    Điều này tuyệt đối không phải là điều Dương Hựu mong muốn. Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng hiện rõ nơi ánh mắt Vi thị, trong lòng hắn đã âm thầm hạ quyết tâm. Hắn muốn nghịch thiên mà đi, cải biến vận mệnh của chính mình. Tuyệt không cam nguyện trở thành một con rối để người khác giật dây, càng không muốn làm vị Tùy Cung đế Dương Hựu trong lịch sử, cuối cùng mặc người giết hại mà không chút phản kháng.

    Hiện tại, Lý Uyên đã phá Hoắc Ấp, quân tiên phong đang thẳng tiến về Đại Hưng. Thời gian cấp bách, khoảng trời mà ông trời dành cho hắn đã chẳng còn bao nhiêu nữa.

    Nếu như trong thời gian ngắn ngủi, hắn không thể nắm giữ lực lượng trong tay, lại không kịp đưa ra những sắp đặt hiệu quả, kết cục cuối cùng của bản thân chỉ e cũng không khác bao nhiêu so với Dương Hựu trong lịch sử.

    Mệnh ta do ta, chẳng do trời định. Nếu đã đến thời đại này, vậy thì để hắn đánh cược một phen, xem thử ai mới là kẻ có thể cười đến phút cuối cùng. Nghĩ tới đây, Dương Hựu lớn tiếng gọi:
    “Tiểu Quế Tử!”

    “À, điện hạ đã tỉnh!” Tiểu Quế Tử nghe được tiếng gọi, the thé hô một tiếng rồi bước nhanh vào phòng.

    Cốt Nghi và Âm Thế Sư liếc nhìn nhau, từ ánh mắt đối phương đều đọc được nỗi lo ngại cùng im lặng. Trong lòng hai người, cảm giác bất đắc dĩ càng thêm đậm đặc. Hoàng Thượng cố chấp bảo thủ, mấy lần chinh phạt đất Liêu đều thất bại. Lại thêm không chịu trở về Quan Trung xử lý công việc, cứ nhất định phải mang theo cấm quân kiêu dũng tới Giang Đô vui thú chốn bướm hoa. Không chỉ không thể ổn định kinh sư, mà còn khiến uy thế triều đình suy yếu, khả năng khống chế đối với Quan Trung càng thêm lung lay.

    Trong phòng, Dương Hựu phân phó: “Người đâu, hầu hạ cô thay y phục.”

    Vi thị vội vàng ngăn lại, trong giọng nói đầy lo lắng: “Đại Lang, ngươi vừa mới tỉnh lại, hay là miễn dự triều hội hôm nay thì hơn.”

    Lúc này, Dương Hựu mới nhớ ra, hôm nay chính là ngày triều hội định kỳ, chẳng trách hai vị Âm Thế Sư cùng Cốt Nghi lại vội vã đến đây thăm hỏi. Chỉ là cho dù hôm nay không phải ngày triều hội, thì việc Hoắc Ấp thất thủ, quân địch đang áp sát Đại Hưng, đã là đại sự như lửa cháy ngay bên sườn. Làm sao có thể tùy tiện xem nhẹ?

    “Mẹ, xin người cứ yên tâm. Hài nhi đã không còn trở ngại.” Nói đoạn, hắn liền làm bộ ngây thơ, nhún nhảy vài cái để chứng minh mình vẫn khỏe mạnh, hoàn toàn không có gì đáng ngại.

    “Ấy, vậy ngươi cũng phải cẩn thận. Mẹ đi hầm ít canh gà, lát nữa cho ngươi dùng.” Vi thị nói xong, trong mắt đã rưng rưng lệ. Thái tử Nguyên Đức mất sớm, Hoàng Thượng lại chẳng chịu ở yên. Hết đào kênh lại xây thành, khi thì tây chinh Trương Dịch, lúc lại đông chinh đất Cao Ly. Số lần ở lại Đại Hưng thành đếm chưa đầy đầu ngón tay.

    Hoàng thượng bận bịu đủ điều, một ngày không được an bình, kết quả khiến thiên hạ đại loạn, giặc giã nổi lên khắp nơi. Trái tim bà sớm đã gắn chặt nơi đứa con trai duy nhất, sao có thể đành lòng nhìn hắn phải sớm chịu cảnh bôn ba khổ nhọc?

    “Ừm, vậy xin làm phiền mẫu thân.” Dương Hựu cung kính đáp lời. Đúng lúc đó, cung nữ bước tới, cẩn thận giúp hắn thay y phục.

    Lúc này, Dương Hựu mới để ý đến cơ thể của chính mình. Tuy rằng tuổi tác chưa tới mười sáu, nhưng vóc người cũng đã cao lớn cường tráng. Hai bên hổ khẩu nơi bàn tay hiện rõ vết chai. Rất dễ nhận thấy, chủ nhân cơ thể này tuy tuổi còn nhỏ, nhưng hẳn là thường xuyên luyện võ.

    Dù sao thì Dương thị Đại Tùy vốn xuất thân quân ngũ, tập tục luyện võ vẫn luôn thịnh hành. Hắn tuy tuổi còn nhỏ, nhưng cũng chưa từng lười biếng. Chuyện ấy khiến trong lòng Dương Hựu có chút an ủi. Trong thời loạn thế, nắm đấm cứng mới là đạo lý quyết định tất cả.

    Mặc y phục xong, Dương Hựu dẫn theo Tiểu Quế Tử đi ra phía ngoài cửa. Từ xa đã nghe thấy hai người đang chuyện trò.

    “Âm tướng quân, mấy ngày trước, nghe nói con gái thứ ba của phản tặc Lý Uyên là Lý Tú Ninh chiêu binh ở vùng huyện Tại, chính là vùng huyện Hộ đất Thiểm Tây ngày nay, không biết tình thế chiến sự ra sao?” Cốt Nghi hỏi.

    Âm Thế Sư nghe xong, im lặng một hồi lâu, sau mới lên tiếng: “Nàng là bậc nữ nhi không thua đấng tu mi. Lão phu nhiều lần xuất binh tiến công, kết quả đều đại bại.”

    Cốt Nghi kinh hãi hỏi: “Nghe nói dưới trướng Lý Tú Ninh chỉ có không đến vài trăm người, tướng quân vì cớ gì lại không thể công phá?”

    “Than ôi!” Âm Thế Sư hung hăng đánh mạnh một quyền lên cột cửa, nói: “Không biết bằng cách nào, nàng ta lại thuyết phục được Hà Phan Nhân. Hắn mang theo ba vạn binh mã tương trợ, hai quân phối hợp cứu viện lẫn nhau. Lão phu nhất thời không dò xét kỹ, liền trúng mai phục, tổn binh hao tướng, thực sự là nhục nhã đến mức muốn độn thổ.”

    “Nhưng mà ngươi...” Cốt Nghi muốn nói lại thôi.

    “Ngươi muốn hỏi vì sao ta còn dám khoác lác rằng đã đại thắng, tiêu diệt phản tặc vô số ư?” Giọng nói Âm Thế Sư bỗng trở nên lạnh lùng. Ông ta bật cười tự giễu, nói: “Tình hình bây giờ, chẳng lẽ ngươi vẫn chưa hiểu? Không nói xa, chỉ riêng vị kia ở trong thành Đại Hưng, hẳn cũng đang ngồi nhìn chúng ta như trò hề.”

    Cốt Nghi nghe đến đây thì im lặng không đáp. Thật lâu sau, ông ta mới nặng nề thở dài một tiếng, đầy vẻ bất đắc dĩ.

    Dương Hựu tiến tới, trầm giọng nói: “Hai vị khanh gia, vào triều thôi.”

    Lời vừa rồi, hắn đều đã nghe rõ. Kết hợp với ký ức hậu thế, hắn thấy rằng hai người Âm Thế Sư và Cốt Nghi, tuy có thể xem như trung thần, nhưng không thể gọi là lương thần. Những người như vậy, có thể dùng, song không thể trọng dụng. Nếu không, đến khi gặp chuyện lớn, chỉ sợ sẽ giống như cỗ xe đang chạy lại bị đứt xích giữa đường.

    Cốt Nghi và Âm Thế Sư thấy Dương Hựu đi ra, trên mặt tuy không có biểu cảm, nhưng trong lòng đều thấp thỏm bất an. Cả hai khom người hành lễ, rồi theo sau Dương Hựu mà tiến về phía điện Đại Hưng.

    Trên đường đi, Dương Hựu chau mày, nét mặt trầm tư. Hắn sở dĩ vào triều, vốn vì lo lắng tình hình Quan Trung đang như lửa cháy dưới đáy nồi. Điều khiến hắn nghĩ mãi không thông là, vì sao Âm Thế Sư lại không phái binh canh giữ nơi hiểm yếu tại hẻm núi Thử Tước? Phải biết rằng, từ Thái Nguyên muốn xuôi Nam, tất phải qua Thử Tước cốc. Nếu sớm chọn ra một vị tướng giỏi, trấn giữ nơi hiểm yếu trong cốc, lại áp dụng chiến thuật phòng thủ kiên cố như mai rùa, Lý Uyên làm sao có thể thuận lợi nam tiến, càng không thể mơ tưởng công phá Hoắc Ấp.

    Điểm mấu chốt như vậy, chẳng lẽ ông ta lại không nhìn ra?

    Xem ra, người này không chỉ là có tiếng mà chẳng có miếng, trong tâm còn ẩn chứa ý đồ khó đoán.

    Cũng đúng thôi. Trong triều hôm nay, người thì cáo bệnh, kẻ thì từ quan, có kẻ lại mượn cớ đào tẩu. Giữa thời buổi nhiễu nhương, còn lại được mấy kẻ gọi là trung thần? Chợt nghĩ tới, Dương Hựu cảm thấy, có khi cục diện bên Lạc Dương nơi Việt vương Dương Đồng còn khá khẩm hơn đôi phần cũng nên.

    Thôi thì cũng được, hôm nay Cô sẽ xem xét một phen rồi tính tiếp.

    Dương Hựu thu liễm tâm thần, bước vào điện Đại Hưng.

    “Đại vương thiên tuế đến!” Lễ nghi giám là hoạn quan trông thấy Dương Hựu giá lâm, vội vàng hô to. Thanh âm the thé lan truyền, các hoạn quan đứng hai bên cũng đồng thanh hô vang, tầng tầng lớp lớp, tiếng vọng kéo dài không dứt.

    “Cung nghênh điện hạ!” Quần thần đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh hô lớn.

    Dương Hựu bước chậm rãi về phía vương tọa, ánh mắt lãnh đạm đảo qua toàn trường. Đột nhiên, trong mắt hắn lóe sáng, bởi hắn trông thấy một lão nhân gương mặt già nua, nếp nhăn sâu hằn, biểu hiện tang thương u uất.

    Đó chẳng phải chính là Vệ Huyền, tự là Vệ Văn Thăng hay sao? Trong lòng Dương Hựu lập tức nhận ra, ánh mắt lại quét qua đám người Nguyên Mại, Cố Lãm, Thôi Bì Già, Lý Nhân Chính.
    Chậm rãi bước đến vương tọa, Dương Hựu ngồi xuống. Quần thần lại lần nữa đồng loạt quỳ bái. Bất kể là lúc nào, tuy Dương Hựu còn nhỏ tuổi, nhưng hắn chính là người ở lại phòng thủ Đại Hưng thành được Thánh thượng khâm điểm, là chủ nhân chốn này. Lễ nghi tôn ti không thể bỏ, càng không được xem nhẹ.

    “Chư khanh bình thân!” Dương Hựu cất tiếng. Nói xong, hắn thu hai chân, ngồi ngay ngắn trên tấm đệm trải trước vương tọa.

    Hoạn quan Ti Lễ Giám bước ra một bước, theo thường lệ xướng to: “Có việc khởi tấu, vô sự bãi triều!”

    Lời nói còn chưa dứt, đã thấy Thái phó thiếu khanh Hàn Thiệu bước ra khỏi hàng, tay nâng thẻ bài bằng ngà, cất cao giọng nói: “Thần Hàn Thiệu có việc bẩm báo!”

    Dương Hựu chăm chú nhìn Hàn Thiệu, trong lòng thầm nghĩ: hôm nay, để xem các ngươi định giở trò gì. Hắn trầm giọng: “Chuẩn tấu!”
    VẠN CỔ TIÊN KHUNG - Những màn đấu trí đặc sắc.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...g-Quan-Ky.html
    GIÁO Y NGÂY THƠ - Muốn bựa có bựa, muốn gái có gái, muốn đấu võ có đấu võ.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...a-Sao-Roi.html
    HỌC SINH TU CHÂN CUỒNG LONG
    http://www.thienthucac.com/showthrea...-Ngao-Tai.html
    HỘ HOA TRẠNG NGUYÊN
    http://www.thienthucac.com/showthrea...ong-Thieu.html

+ Trả lời Chủ đề

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình