+ Trả lời Chủ đề
Trang 3 của 6 Đầu tiênĐầu tiên 1 2 3 4 5 ... CuốiCuối
Kết quả 21 đến 30 của 59

Chủ đề: Tể Chấp Thiên Hạ -Tác giả Cuslaa

  1. #21
    Dịch Giả
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    4,526
    Thanks
    11
    Thanked 7,546 Times in 3,860 Posts
    TỂ CHẤP THIÊN HẠ
    Tác giả: CUSLAA
    Quyển I – Sơ Lục chi quyển
    Chương 6-4: Khí quán văn võ, tranh phong với đời (Hạ)
    Nhóm dịch: thienthucac.com
    Nguồn truyện: https://www.hetushu.com


    Hàn Cương bỗng cười tự giễu. Nói đi nói lại, cuối cùng vẫn phải dựa vào thầy của mình. Từng bái Trương Tải làm thầy quả thật là vận may của hắn. Bất luận thời đại nào, xuất thân từ danh sư, lại có bạn đồng môn nâng đỡ lẫn nhau, muốn giành danh vọng tự nhiên dễ dàng hơn nhiều so với người khác. Trương Tải chính là chỗ dựa lớn nhất của hắn lúc này. Vì thế Hàn Cương đương nhiên phải tìm hiểu sâu hơn về học thuyết của Trương Tải. Cũng chính vì vậy mà trong thời gian gần đây hắn dành rất nhiều tinh lực để chỉnh lý và ôn lại những ghi chép khi nghe giảng bên cạnh Trương Tải.
    “Hư không tức khí.”
    “Khí chi vi vật, tán nhập vô hình, thích đắc ngô thể; tụ vi hữu tượng, bất thất ngô thường.”
    “Thái hư bất năng vô khí, khí bất năng bất tụ vi vạn vật, vạn vật bất năng bất tán vi thái hư.”
    Đây là quan điểm của Trương Tải về thiên địa tự nhiên: thế giới lấy khí làm trung tâm, vạn vật trong trời đất đều sinh ra từ khí. Nếu thay “khí” bằng vật chất, thay “thái hư” bằng vũ trụ, có thể thấy căn nguyên học thuyết của Trương Tải mang tính duy vật.
    “Khí khối nhiên thái hư, thăng giáng phi dương, vị thường chỉ tức.”
    Đây chính là một cách biểu đạt khác của tính tuyệt đối của vận động.
    “Tụ diệc ngô thể, tán diệc ngô thể; tri tử nhi bất vong giả, khả dữ ngôn tính dã.”
    Được rồi, câu này căn bản chính là thuyết vật chất bất diệt, chết cũng vậy, sống cũng vậy, cơ thể không biến mất vì cái chết, cho nên gọi là “chết mà không mất”.
    Ngoài những điều này ra, từ những câu rời rạc trong ghi chép về lời Trương Tải, Hàn Cương còn nhìn thấy lý luận lượng biến dẫn đến chất biến, chỉ là Trương Tải gọi nó là “tiệm hóa” và “trứ biến”. Còn có hình thái sơ khai của biện chứng pháp về sự thống nhất của các mặt đối lập, “Nhất vật lưỡng thể… thử thiên chi sở tham.”
    Tuy lời lẽ của Trương Tải có thể nói là khó hiểu khúc khuỷu, không đơn giản rõ ràng như cách nói đời sau, nhưng Hàn Cương không vì thế mà xem nhẹ. Bởi vì khí học của Trương Tải có rất nhiều điểm tương đồng với triết học mà Hàn Cương nắm giữ. Chỉ cần thay đổi cách diễn đạt, thậm chí có thể cải biến để dung hợp các lý luận khoa học tự nhiên đời sau như nguyên tử luận, nguyên tố luận, biện chứng pháp. Hơn nữa những lý luận thuộc phạm trù triết học tự nhiên này đã trải qua hàng trăm năm kiểm chứng của vô số người, tính chặt chẽ cao hơn nhiều so với khí học, lại có thể được chứng minh bằng thí nghiệm, cũng tức là phù hợp với lời dạy “cách vật trí tri” của Nho gia.
    Đem khoa học tự nhiên đời sau đóng gói thành khí học quả là một ý tưởng thú vị. Hàn Cương cảm thấy khả năng thành công rất lớn. Một khi thành công, Trương Tải không chỉ lưu danh sử sách bằng bốn câu hào ngôn đơn giản, mà học thuyết khí học của ông cũng sẽ lưu truyền hậu thế. Còn quyền lực và địa vị mà Hàn Cương mơ ước từ lâu cũng sẽ theo đó mà đến.
    Những ngày gần đây, lúc rảnh rỗi Hàn Cương đều lập bảng kế hoạch cho mình, đặt ra thời hạn, dự định trong nửa năm viết ra một lý luận mới dung hợp trong khí học này. Đối với việc sáng tạo một học thuyết mới, thời gian ấy không dài, thậm chí rất ngắn, nhưng đối với Hàn Cương đã đủ. Bởi vì hắn không định tạo ra một học phái thay thế khí học, mà chỉ dùng lý luận mình đã hiểu để bù đắp những chỗ thiếu của khí học, đồng thời giữ lại không gian tiến bộ để sau này dần dần cải tiến.
    Đi trước thời đại nửa bước là thiên tài, đi trước một bước thì là kẻ điên.
    Hàn Cương không có sự cuồng vọng muốn thách thức cả xã hội, hắn không phải Don Quixote. Mục tiêu của hắn chỉ là có quyền lực và địa vị để bảo vệ bản thân và gia đình, chỉ vậy thôi, không tham lam. Chỉ riêng điểm này, hắn sẽ không vì bất cứ điều gì mà dao động.
    Một hệ thống có thể tự giải thích phải tiến hành từng bước, không thể một sớm một chiều. Đồng thời đây cũng là cơ hội để hắn từng bước nâng cao danh vọng. Danh vọng tăng dần sẽ đem lại quyền vị mà hắn muốn. Quyền vị lại có thể thúc đẩy sự truyền bá của học thuyết. Học thuật và quyền lực là hai thứ hỗ trợ lẫn nhau. Không có quyền lực giúp sức, một học thuyết muốn truyền bá rộng rãi cũng phải mất vài chục đến hàng trăm năm.
    Tuy Hàn Cương không hiểu lịch sử lắm, nhưng cũng biết địa vị của Lý học trong lịch sử. Hai người sáng lập Lý học là Trình Hạo và Trình Di, lại chính là biểu chất của thầy mình. Năm ngoái hắn còn gặp Trình Di một lần, đó là một người trung niên khiến người ta khó chịu, luôn khoác lên mình vẻ nghiêm nghị cứng nhắc, ánh mắt soi mói khắt khe khiến mỗi học trò của Trương Tải đều nơm nớp lo sợ làm mất mặt thầy. Nhưng ngay cả đến thời Chu Hy ở Nam Tống, Lý học cũng chưa thể độc tôn, thậm chí còn từng bị cấm vì nguyên nhân chính trị.
    Chỉ tiếc rằng năm xưa lúc ngồi trên tàu hỏa rảnh rỗi đọc tiểu sử Chu Hy, Hàn Cương không nghiên cứu sâu chi tiết. Hễ gặp chương nói về Lý học liền bỏ qua, ngược lại lại đặc biệt chú ý đến những chuyện bát quái như Chu Hy thu ni cô, hay tư thông với con dâu. Đúng là có tiền cũng không mua được hai chữ “biết trước”, Hàn Cương bây giờ thật sự hối hận.
    Tĩnh tâm lại, Hàn Cương cúi đầu bên bàn, chăm chú nghiên cứu. Đợi khi có chút thành quả, dù là thư từ qua lại hay trực tiếp gặp mặt, chỉ cần lý luận mới có thể khơi dậy hứng thú của Trương Tải, thì danh vọng của hắn trong giới sĩ lâm Quan Trung cũng coi như đặt được bước đầu tiên.
    Chú thích:
    Trương Tải được Chu Hy tôn làm một trong Ngũ tử của Lý học, cùng với hai biểu chất của ông là Trình Hạo, Trình Di, cùng thầy của Nhị Trình là Chu Đôn Di, và bạn thân Thiệu Ung. Nhưng hệ thống khí học do Trương Tải sáng lập lại thiên về duy vật, hoàn toàn trái ngược với Lý học thiên về duy tâm. Đây chính là cuộc tranh đoạt đạo thống giữa các học phái Bắc Tống: không chỉ diệt trừ tận gốc học phái đối địch, mà còn phải đoạt lấy rồi cải biến nó. Ở Bắc Tống, tranh luận học thuật không khác gì chiến tranh, ngươi chết ta sống.
    VẠN CỔ TIÊN KHUNG - Những màn đấu trí đặc sắc.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...g-Quan-Ky.html
    GIÁO Y NGÂY THƠ - Muốn bựa có bựa, muốn gái có gái, muốn đấu võ có đấu võ.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...a-Sao-Roi.html
    HỌC SINH TU CHÂN CUỒNG LONG
    http://www.thienthucac.com/showthrea...-Ngao-Tai.html
    HỘ HOA TRẠNG NGUYÊN
    http://www.thienthucac.com/showthrea...ong-Thieu.html

  2. #22
    Dịch Giả
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    4,526
    Thanks
    11
    Thanked 7,546 Times in 3,860 Posts
    TỂ CHẤP THIÊN HẠ
    Tác giả: CUSLAA
    Quyển I – Sơ Lục chi quyển
    Chương 7-1: Sóng gió nổi lên trong miếu Phi Tướng (Thượng)
    Nhóm dịch: thienthucac.com
    Nguồn truyện: https://www.hetushu.com


    Ngay khi Hàn Cương đang vùi đầu vào bàn giấy, chăm chỉ luyện tập đao cung, tháng chín mùa thu vàng cũng nhanh chóng trôi qua. Chỉ trong chớp mắt, đã đến ngày tạ thần ở miếu Tướng quân.
    Mùng Mậu Tý tháng mười, đã là cuối thu. Trên trời không một gợn mây, bầu trời xanh lam trong vắt, cao xa thanh tịnh. Chính là lúc thu cao khí sảng, cỏ đầy đồng, dê béo tốt. Nhưng luồng không khí lạnh từ phương Bắc đã dần trở nên sắc bén, bước chân của mùa đông cũng ngày càng gần.
    Hàn Thiên Lục cùng hơn mười người hàng xóm được mời đến uống rượu, cùng nhau đi về phía miếu Lý tướng quân cách làng phía tây không xa.
    Miếu Lý tướng quân thờ Phi tướng quân Lý Quảng của thời Tây Hán. Phía sau miếu chính là mộ của Lý Quảng. Trên bia trước mộ có khắc mấy chữ lớn “Mộ của tướng quân nhà Hán Lý Quảng”, do Hàn Kỳ, khi ấy đang giữ chức Tri châu Tần Châu, tự tay viết.
    Bởi vì Lý Quảng trong Sử Ký được ca ngợi rất nhiều, nên danh tiếng ở vùng Quan Tây cũng cực kỳ cao. Đặc biệt là ngôi miếu Phi Tướng tại quê hương ông, từ trước đến nay hương khói không ngớt. Không chỉ có thiện nam tín nữ quanh vùng, mà còn có nhiều văn nhân mặc khách từ khắp nơi vì ngưỡng mộ danh tiếng Lý Quảng mà đến, thậm chí quan phủ cũng phái người chăm nom, bốn mùa tám tiết đều có lễ tế.
    Miếu Lý tướng quân nằm cách thôn Hạ Long Loan khoảng một dặm. Mỗi dịp lễ tết, dân làng đều đến đây cúng bái. Nếu gặp bệnh tật tai họa, càng thường vào miếu thắp một nén hương, khấn một lời nguyện, mong mượn thần lực của Lý tướng quân để giải trừ tai ách.
    Ngày trước khi Hàn Cương bệnh nặng không dậy nổi, Hàn Thiên Lục và Hàn A Lý đã bó tay hết cách, liền đến miếu quyên hai mươi cân dầu thắp hương, lại hứa vài lời nguyện suông. Tuy hành động ấy nghe có vẻ vô căn cứ, nhưng lại rất linh nghiệm: bệnh của Hàn Cương từ đó nhanh chóng khỏi hẳn.
    Đây cũng chính là lý do hôm nay Hàn Thiên Lục đến trả lễ, con người có thể lừa, nhưng quỷ thần thì không thể lừa.
    Hàn Cương đến sớm hơn cha mình một bước. Đến còn sớm hơn nữa là Hàn A Lý và tiểu nha đầu, hai người sáng sớm khi trời mới tờ mờ đã mang theo đủ loại nguyên liệu nấu ăn đến miếu, chuẩn bị cho bữa tiệc sau khi tạ thần.
    Đi trên con đường dẫn đến miếu Phi Tướng, bước chân Hàn Cương mạnh mẽ nhanh nhẹn. Nhiều ngày dưỡng bệnh và rèn luyện khiến hắn tinh thần phấn chấn. Tuy cơ thể vẫn gầy, nhưng hai má từng lõm sâu vì bệnh đã dần dần hồng hào đầy đặn trở lại, lúc đi lại cũng bắt đầu có cảm giác gió nổi dưới chân.
    Để thực hiện ước mơ của mình, mỗi ngày Hàn Cương đọc sách viết văn không ngừng. Sự vất vả ấy mang lại cho hắn sự hiểu biết sâu hơn về học thuật Nho gia và lý luận khí học của Trương Tải. Nếu tiếp tục như vậy, Hàn Cương tin rằng nhiều nhất nửa năm, công việc nghiên cứu lý luận của mình sẽ có thành tựu bước đầu.
    Ngoài việc đọc sách nghiên cứu, mỗi sáng sau khi thức dậy Hàn Cương còn có bài tập bắn cung cố định.
    Bây giờ hắn đã có thể cầm lên cây cung cứng một thạch ba đấu treo trên tường phòng mình, chứ không còn phải dùng cây cung săn cũ mềm oặt nữa. Mỗi ngày hắn kéo cây cung cứng ấy hơn trăm lần, coi như rèn luyện thân thể. Dần dần đã có thể kéo được hơn một nửa. Với tốc độ này, đến tháng giêng năm sau hẳn có thể hoàn toàn hồi phục sức khỏe.
    Đến miếu Tướng quân, Hàn Cương trước tiên vào nhà bếp xem Hàn A Lý và Hàn Vân Nương chuẩn bị thế nào, nhưng lập tức bị đuổi ra ngoài, “Quân tử tránh xa nhà bếp”, câu này ngay cả phụ nữ cũng biết.
    Không có việc gì làm, hắn liền dạo quanh trong miếu.
    Kiếp trước Hàn Cương từng đến Thiên Thủy, cũng từng vào miếu Lý Quảng. Tính theo thời gian hắn trải qua thì chỉ mới hai năm trước, nhưng xét theo thời gian bên ngoài thì đã là cả ngàn năm.
    Sau ngàn năm, miếu Lý tướng quân đã thay đổi rất nhiều. Lầu các điện vũ, cây cỏ đá sỏi đều khác hẳn. Mộ Lý Quảng và bia mộ cũng hoàn toàn khác. Nhưng khác biệt lớn nhất vẫn là chữ đề của du khách trên bốn bức tường điện.
    Thời này không phải hậu thế, những người có thời gian nhàn rỗi đi du ngoạn phần lớn là sĩ nhân, nên chữ viết trên tường không phải mấy câu tầm thường kiểu “đến đây một lần”, mà là từng chương thơ ca ngợi công lao Phi Tướng, hoặc than thở việc Lý Quảng khó được phong hầu.
    Nhưng Hàn Cương nhìn qua một lượt, chỉ cảm thấy những đại thi nhân này dám công bố tác phẩm của mình cho thiên hạ xem, quả thật cũng có chút dũng khí, bởi dù là thơ hay chữ, với trình độ hiện tại của Hàn Cương, đặt trong đó cũng có thể xếp trung thượng.
    “Haiz…”
    Hàn Cương nhìn tường mực, lắc đầu. Thật ra còn không bằng viết thẳng một câu “ai đó đã đến đây”.
    Chỉ có hai câu thơ đề trên tường phía tây ca ngợi Lý Quảng:
    “Tướng quân đêm kéo cung”
    “Không để Hồ mã vượt Âm Sơn”
    Cùng với biển miếu và bia mộ, đều do Hàn Kỳ viết. Chữ của ông mới thật sự có thể xem là thư pháp hạng nhất.
    Từ xưa đến nay, những tác phẩm lưu truyền thiên cổ phần lớn đều là kiệt tác nổi tiếng. Còn những tác phẩm dở không được lưu lại chắc chắn nhiều gấp trăm lần.
    Thơ của Lý Bạch và Đỗ Phủ truyền đến thời Bắc Tống mỗi người chỉ hơn một nghìn bài, nhưng cả đời hai người làm thơ đâu chỉ có ngần ấy, một vạn bài cũng không chừng, nghĩ đến vị “lão nhân Thập Toàn” mặt dày đời sau, dựa vào thân phận hoàng đế mà để lại tới mười vạn bài thơ!
    Với tài thơ tuyệt đỉnh của Lý – Đỗ, kiệt tác cũng chỉ khoảng một phần mười. Huống chi những kẻ kém xa hai người.
    Ở bất kỳ thời đại nào, tỷ lệ tác phẩm hay cũng giống như đãi vàng trong sông, cát đá thì nhiều, vàng thật thì ít.
    Trong chính điện miếu thắp vài ngọn đèn trường minh, mấy chum dầu thắp đầy ắp. Để cầu cho Hàn Cương khỏi bệnh, vợ chồng Hàn gia cũng đã quyên hai mươi cân dầu. Nhưng chẳng ai biết trong đó có bao nhiêu thật sự dùng để thắp đèn.
    VẠN CỔ TIÊN KHUNG - Những màn đấu trí đặc sắc.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...g-Quan-Ky.html
    GIÁO Y NGÂY THƠ - Muốn bựa có bựa, muốn gái có gái, muốn đấu võ có đấu võ.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...a-Sao-Roi.html
    HỌC SINH TU CHÂN CUỒNG LONG
    http://www.thienthucac.com/showthrea...-Ngao-Tai.html
    HỘ HOA TRẠNG NGUYÊN
    http://www.thienthucac.com/showthrea...ong-Thieu.html

  3. #23
    Dịch Giả
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    4,526
    Thanks
    11
    Thanked 7,546 Times in 3,860 Posts
    TỂ CHẤP THIÊN HẠ
    Tác giả: CUSLAA
    Quyển I – Sơ Lục chi quyển
    Chương 7-2: Sóng gió nổi lên trong miếu Phi Tướng (Thượng)
    Nhóm dịch: thienthucac.com
    Nguồn truyện: https://www.hetushu.com


    Hàn Cương nhìn ánh đèn u tối trong điện, đến tượng thần Lý Quảng cũng không soi rõ. Lại nhìn lão binh giữ miếu với gương mặt bóng nhẫy, đầu to tai lớn, trong lòng biết ít nhất một nửa dầu đã bị con chuột dầu này biển thủ.
    Lão binh giữ miếu đã trông coi nơi này nhiều năm, cũng là người quen của Hàn gia. Thấy Hàn Cương liền vội vàng đến chào hỏi.
    Thực ra ông đã sớm nhìn thấy Hàn Cương đi dạo trong điện, nhưng trước kia Hàn Cương cao lớn lực lưỡng, cầm cung lên trông như lính võ. Nay gầy đi, lại mặc áo rộng tay dài, cử chỉ thư thả, ngược lại có thêm vài phần phong thái văn nhân.
    Diện mạo thay đổi quá lớn khiến lão binh lúc đầu không nhận ra, đến khi đến gần mới thấy rõ là lão tam nhà họ Hàn.
    “Là tam tú tài nhà họ Hàn phải không? Hai năm không gặp, suýt nữa không nhận ra!”
    “Chà chà, cao gần bằng cha ngươi rồi, lại càng ngày càng tuấn tú. Đi ngoài phố chắc không biết bao nhiêu tiểu nương tử phải ngoái nhìn. Sau này chắc chắn lấy được vợ tốt.”
    “Chỉ là vẫn còn gầy quá, bệnh chắc chưa khỏi hẳn đâu, phải bồi bổ thêm. Hôm trước nghe nói ngươi bệnh, ta lo lắm. Khi Hàn đại ca với A Lý tẩu đến cúng dầu hương, ta còn thêm vào hai cân dầu.”
    “Nghe nói mấy ngày nay tam tú tài ngày nào cũng đọc sách, còn chăm chỉ hơn trước. Hai năm nữa chắc chắn thi đỗ tiến sĩ trở về, để làng chúng ta cũng được hưởng chút ánh sáng Văn Khúc tinh.”
    Lão binh nói liến thoắng một tràng, Hàn Cương đến cả cơ hội chen lời cũng không có, còn bị kéo tay áo không thoát ra được.
    May mà ngoài miếu bỗng vang lên tiếng người ồn ào. Hắn mới tranh thủ xin lỗi một tiếng rồi chuồn ra khỏi miếu.
    Hàn Thiên Lục dẫn khách mời tới. Hàn Cương đứng ở cửa lần lượt đón họ vào. Mọi người chào hỏi một hồi, cũng đến lúc khai tiệc.
    Chính điện của miếu Tướng quân Hàn gia không dám dùng, chỉ mượn thiên điện. Vài chiếc bàn bày ra trong điện, mọi người ngồi quanh.
    Mấy chậu thức ăn lớn: món mặn có thịt heo, thịt dê, cá, món chay có sen, cải, hẹ; mỗi bàn thêm một vò rượu. Bữa tiệc như vậy thật ra cũng chẳng khác hậu thế bao nhiêu. Dĩ nhiên cũng có loại yến tiệc mỗi người một bàn, hoặc hai người một bàn, nhưng kiểu đó thì nhà nghèo như Hàn gia không thể lo nổi.
    Rượu và thức ăn nhanh chóng bày đầy bàn.
    Hàn Thiên Lục nâng bát rượu, đang định cảm tạ bà con láng giềng đã giúp đỡ suốt thời gian qua.
    Nhưng đúng lúc ấy, một người bước vào cửa thiên điện.
    Chính là Lý Lại Tử, lý chính trong thôn.
    Lý Lại Tử không mời mà đến, không khí trong điện lập tức lạnh xuống. Mọi người đều biết hắn ta và Hàn gia không thân thiết, gần đây còn có xích mích vì chuyện ruộng đất. Hắn đột nhiên chạy tới, chắc chắn không có chuyện tốt.
    Hàn Cương cũng cảm thấy có điều không ổn.
    Khi hắn bệnh nặng nằm liệt giường, Lý Lại Tử ngày nào cũng xúi giục nhà họ bán ruộng bán đất, ngay cả mảnh ruộng rau cuối cùng cũng không buông tha. Nhưng từ khi hắn khỏi bệnh, hôm trước bị Hàn A Lý mắng một trận, Lý Lại Tử liền im hơi lặng tiếng một thời gian.
    Bây giờ đột nhiên nhảy ra, nhìn thế nào cũng không giống muốn làm hòa.
    Nghe nói mấy ngày nay lý chính đại nhân thường xuyên chạy vào thành, không biết đang âm thầm bàn bạc chuyện gì với thông gia của hắn.
    Hàn Cương cũng không lo hắn có thể gây ra chuyện gì lớn.
    Ở Quan Tây, giá ruộng rất rẻ. Ruộng tốt bình thường một mẫu chỉ khoảng hai ba quan tiền, ruộng kém chỉ vài trăm văn thậm chí hơn trăm văn. Mảnh ruộng rau ba mẫu hai giác bên bờ sông của Hàn gia vì đất màu mỡ và địa thế tốt nên trong ruộng tốt cũng thuộc loại hàng đầu. Khi cầm bán cho Lý Lại Tử, Hàn gia thu được mười quan rưỡi, nhưng giá trị thật khoảng hai mươi quan.
    Muốn nhờ đến Trần Cử, số tiền ấy thậm chí còn không đủ khiến hắn ta mở miệng. Với thế lực của hắn ta, ít nhất phải năm sáu mươi quan mới khiến hắn ta nói một lời.
    Vì hai mươi quan mà bỏ ra năm mươi quan, chẳng ai ngu đến vậy.
    Nếu Lý Lại Tử chỉ có thể nhờ thông gia của hắn, với thân phận sĩ tử, Hàn Cương cũng chẳng coi một tên ban đầu huyện nha ra gì.
    Hắn ngồi yên, xem thử Lý Lại Tử có thể giở trò gì.
    Tuy là ác khách đến cửa, nhưng chủ nhà vẫn phải tiếp đãi bằng lễ.
    Hàn Thiên Lục đứng dậy đón:
    “Thì ra là lý chính tới. Ta trí nhớ kém quá, quên mất không mời ngươi. Thất lễ! Thất lễ! May mà chưa khai tiệc. Mau ngồi xuống nói chuyện.”
    Vừa nói vừa bảo người mang thêm một chiếc ghế.
    “Không cần phiền phức đâu, ta nói vài câu rồi đi!”
    Lý Lại Tử xua tay cười:
    “Hôm nay ta không mời mà đến, thứ nhất là chúc mừng tam ca nhà họ Hàn đã khỏe mạnh. Thứ hai là có việc cần nói với Hàn huynh.”
    “Ta vừa nhận được công văn từ huyện. Gần đây nha môn thiếu dịch lại trước công đường, nên yêu cầu các thôn các xã cử người.”
    “Ta xem danh sách…”
    Lý Lại Tử lắc đầu chép miệng:
    “Vừa hay có tên Hàn huynh đó!”
    Chú thích:
    Thời Bắc Tống, binh lính không chỉ dùng để đánh trận. Đặc biệt là tương quân, làm đủ mọi nghề nghiệp: có người làm phục vụ quán rượu, có tửu điếm vụ; có người đốn củi, gọi là tiều thái chỉ huy; có người kéo thuyền, gọi là Quảng Tế quân; có người nạo vét sông ngòi, gọi là Thanh Đường quân… Ngoài ra việc trông coi miếu thờ của triều đình hay làm việc lặt vặt cho quan lại cũng đều do binh lính đảm nhiệm.
    VẠN CỔ TIÊN KHUNG - Những màn đấu trí đặc sắc.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...g-Quan-Ky.html
    GIÁO Y NGÂY THƠ - Muốn bựa có bựa, muốn gái có gái, muốn đấu võ có đấu võ.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...a-Sao-Roi.html
    HỌC SINH TU CHÂN CUỒNG LONG
    http://www.thienthucac.com/showthrea...-Ngao-Tai.html
    HỘ HOA TRẠNG NGUYÊN
    http://www.thienthucac.com/showthrea...ong-Thieu.html

  4. #24
    Dịch Giả
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    4,526
    Thanks
    11
    Thanked 7,546 Times in 3,860 Posts
    TỂ CHẤP THIÊN HẠ
    Tác giả: CUSLAA
    Quyển I – Sơ Lục chi quyển
    Chương 7-3: Sóng gió nổi lên trong miếu Phi Tướng (Hạ)
    Nhóm dịch: thienthucac.com
    Nguồn truyện: https://www.hetushu.com


    Tựa như một luồng hàn lưu từ băng nguyên cực Bắc thổi qua đại điện, mọi động tác trong điện nháy mắt đều đông cứng lại.
    “Cái gì?... Áp Ty ư?!”
    Cái gọi là Áp Ty, chính là những lại viên chạy việc trong nha môn. Nhưng loại lại viên này lại chia thành hai hạng.
    Một là Trường danh Áp Ty, những người lâu dài nắm giữ chức vụ lại dịch, có thể dựa vào uy quyền của quan trên mà xoay xở trên dưới, từ đó kiếm lợi. Đây là một công việc béo bở mà ai cũng tranh nhau giành lấy.
    Nhưng Áp Ty sai dịch thì lại hoàn toàn khác. Đó là một loại lao dịch khổ sai chuyên áp đặt lên các hộ hạng nhất. Mục đích thật sự chính là “xẻ thịt con cừu béo”. Hễ nhà giàu nào bị phân trúng, nếu vận xui thì tan cửa nát nhà, còn may mắn hơn một chút thì cũng mất đi quá nửa gia sản.
    Trong nha môn, công việc tạp vụ rối ren vô cùng, nhiều việc tốn kém rất lớn, nên quan lại luôn nghĩ cách chuyển gánh nặng sang cho Áp Ty.
    Việc áp giải vận chuyển giao cho Áp Ty làm, trông coi kho tàng cũng giao cho Áp Ty làm. Chỉ cần trong quá trình có chút thất thoát hay hao tổn, thì bắt phải bồi thường đủ số.
    Đó còn chỉ là chuyện nhỏ.
    Thậm chí Áp Ty còn trở thành đối tượng để tham quan ô lại trong nha môn vơ vét tiền bạc. Nếu biết điều hiểu ý, ngoan ngoãn dâng bạc, thì có thể được phân một sai sự dễ chịu.
    Còn nếu nộp thiếu vài đồng, vậy thì… Hàn Cương từng nghe kể có kẻ bị phân phải áp giải bạc đi tận kinh thành, quãng đường ngàn dặm xa xôi. Cuối cùng ở lại Đông Kinh suốt ba năm tròn mới được quay về, mà số bạc hắn áp giải thậm chí còn chưa tới một lượng (1)!
    Chỉ có điều dịch Áp Ty mỗi lần đảm nhiệm kéo dài trọn một năm, từ đầu năm đến cuối năm. Trừ phi nha môn đột nhiên nhiều việc, mới tạm thời ra văn thư phân phái thêm.
    Hiện nay không nghe nói có chuyện gì lớn. Cùng lắm chỉ là người Tây Hạ theo lệ hàng năm sang quấy nhiễu một trận.
    Vậy mà không đầu không đuôi, nhà họ Hàn sao lại bị phân trúng thứ lao dịch có thể phá sản này?!
    Mọi người trong điện đều hiểu chuyện này tất có điều mờ ám, tám phần chính là do Lý Lại Tử giở trò.
    Hàn Thiên Lục nghĩ ra ngay. Ông đập mạnh tay xuống bàn, nổi giận quát:
    “Lý Lại Tử! Ngươi muốn diệt cả nhà họ Hàn chúng ta phải không? Dùng thủ đoạn tuyệt hậu như vậy! Chẳng phải ngươi tham cái vườn rau bên khúc sông nhà ta đó sao? Không muốn để ta chuộc lại, muốn chiếm trọn mảnh đất của nhà ta, để ruộng nhà ngươi ở khúc sông nối liền thành một dải!”
    “Hàn Thiên Lục, chuyện này ta thật sự oan uổng lắm!”
    Lý Lại Tử cười khổ lắc đầu, vẻ mặt đầy đủ mọi cảm xúc, như thể thật sự bị người hiểu lầm.
    “Mấy năm nay, dịch Áp Ty nhà ngươi một lần cũng chưa tới lượt, bây giờ đến lượt nhà ngươi cũng là lẽ thường. Thật ra hai tháng trước huyện đã định đến bắt người rồi. Nhưng ta thấy con trai nhà ngươi đang bệnh nặng, thực sự không thể rời nhà, nên nhờ thông gia của ta, người làm Ban đầu trong nha huyện, nói giúp vài lời, mới kéo dài thêm hai tháng.”
    “Ngươi cũng bớt giả bộ đi!”
    Hàn Thiên Lục cười lạnh:
    “Áp Ty dịch vốn dĩ chỉ các hộ hạng nhất mới phải đảm nhiệm. Tam ca nhi bệnh một trận, nhà ta đã chẳng còn dư tiền, ruộng đất chỉ còn một mẫu rưỡi, muốn xếp vào hộ hạng tư còn miễn cưỡng, huống chi Tam ca nhi năm nay mới mười tám tuổi, phải đến hai mươi mới tính là đinh nam trưởng thành (2). Nhà ta bây giờ chỉ có ta, Hàn Thiên Lục, là một đinh tráng, thực sự là hộ đơn đinh (3). Dù là Áp Ty hay phu dịch, không cái nào có thể phân đến nhà ta!”
    “Hàn Thái Viên, chẳng lẽ ngươi không biết chỉ đến năm nhuận mới lập lại sổ đinh sản năm hạng sao? Còn hai tháng nữa mới lập lại. Hiện giờ trong huyện, nhà ngươi vẫn là hộ hạng nhất có hai đinh!”
    Hàn Thiên Lục hừ lạnh:
    “Chỉ cần ta lên nha môn báo một tiếng, chẳng lẽ họ còn ép một hộ đơn đinh như ta đi làm Áp Ty được sao?”
    Lý Lại Tử không ngờ Hàn Thiên Lục vốn ít nói, lại hiểu rõ mọi quy củ như vậy, ngẩn ra một lúc rồi cười lạnh:
    “Vậy cũng phải do ta, Lý trưởng, đứng ra lập giấy bảo chứng cho ngươi mới được!”
    “Ngươi… ngươi…”
    Hàn Thiên Lục không ngờ Lý Lại Tử lại vô sỉ đến thế. Ông giận đến đầy ngực, tay chỉ vào Lý Lại Tử run bần bật, nhưng không nói ra nổi nửa câu.
    Cả đời ông vốn là người hiền lành, hiếm khi đỏ mặt với ai. Bây giờ lại bị Lý Lại Tử chọc giận đến suýt phát bệnh.
    “Lý Lại Tử, đều là hương thân cùng làng, hà tất phải ép người ta đến đường cùng?”
    Người đầu tiên bật dậy chính là bạn rượu của Hàn Thiên Lục, Lưu Cửu. Trong sân nhà ông có một cây hòe cổ thụ cao lớn, nên người trong làng gọi ông là Lưu Hòe Thụ. Ông và Hàn Thiên Lục đã có mấy chục năm giao tình.
    “Ồ, Lưu Hòe Thụ đấy à, ngươi cũng biết ra mặt bênh vực người khác cơ đấy!”
    Lý Lại Tử nói bằng giọng chua ngoa mỉa mai.
    “Muốn thay nhà họ Hàn nói đỡ, được thôi. Ai đi chẳng là đi? Huyện chỉ cần có người, chứ đâu có chỉ định nhất định là ai. Vậy dịch Áp Ty lần này của huyện, nhà ngươi, Lưu Hòe Thụ, cử người đi là được rồi!”
    Lưu Cửu đứng ngẩn ra hồi lâu. Với gia sản nhà ông, chỉ cần đi làm Áp Ty một năm thì tan cửa nát nhà là chuyện chắc như đinh đóng cột, làm sao dám nhận lời.
    Ông thở dài, quay đầu nhìn Hàn Thiên Lục:
    “Hàn lão ca… xin lỗi nhé.”
    Nói xong, ông cúi đầu đầy áy náy rồi ngồi xuống.
    “Còn ai muốn thay nhà họ Hàn đi làm Áp Ty không?”
    Lý Lại Tử đắc ý vô cùng, ánh mắt quét một vòng quanh điện. Trong thiên điện, mọi người đều cúi đầu, không một ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
    Lý Lại Tử càng đắc ý hơn:
    “Hàn lão ca à, ngươi cũng nghe ta khuyên một câu đi. Chi bằng sớm bán đứt mảnh vườn rau nhà ngươi cho ta, còn dưỡng nương trong nhà ngươi cũng khá là xinh xắn, dễ khiến người ta thích.
    Cầm tiền rồi lên huyện trên dưới lo lót một chút, chịu khổ hai tháng cũng qua chuyện thôi.”
    Nhưng khi ánh mắt hắn chuyển sang phía người nhà họ Hàn, lại thấy Hàn Cương lạnh lùng liếc sang một cái.
    Ánh mắt ấy lạnh lẽo như băng, khiến bốn vạn tám nghìn sợi lông tơ trên người Lý Lại Tử dựng đứng cả lên.
    Lông mày của Hàn Cương đậm và dày, nhưng không hề thô kệch. Độ đen đậm giống như mực Khuê do danh gia chế mực Lý Đình Khuê chế tạo vẽ nên.
    VẠN CỔ TIÊN KHUNG - Những màn đấu trí đặc sắc.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...g-Quan-Ky.html
    GIÁO Y NGÂY THƠ - Muốn bựa có bựa, muốn gái có gái, muốn đấu võ có đấu võ.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...a-Sao-Roi.html
    HỌC SINH TU CHÂN CUỒNG LONG
    http://www.thienthucac.com/showthrea...-Ngao-Tai.html
    HỘ HOA TRẠNG NGUYÊN
    http://www.thienthucac.com/showthrea...ong-Thieu.html

  5. #25
    Dịch Giả
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    4,526
    Thanks
    11
    Thanked 7,546 Times in 3,860 Posts
    TỂ CHẤP THIÊN HẠ
    Tác giả: CUSLAA
    Quyển I – Sơ Lục chi quyển
    Chương 7-4: Sóng gió nổi lên trong miếu Phi Tướng (Hạ)
    Nhóm dịch: thienthucac.com
    Nguồn truyện: https://www.hetushu.com


    Chúng không thô dày như lông mày tằm, cũng không sắc nhọn cong vút như mày kiếm, mà thon dài cân xứng, thẳng tắp như hai thanh khoái đao Quan Tây được rèn vừa mỏng vừa sắc.
    Chính đôi lông mày như đao ấy khiến khuôn mặt vốn hơi chất phác của Hàn Cương lập tức trở nên sinh động. Chỉ cần hai mắt hơi xếch lên, lông mày nhướng cao, trông tựa như hai lưỡi đao sắc đâm thẳng lên trời.
    Thuở thiếu niên, Lý Lại Tử từng bị hổ trong núi nhìn chằm chằm, nhờ vận may mới thoát chết.
    Ánh mắt của Hàn Cương lúc này, lại khiến hắn ta cảm thấy giống hệt ánh nhìn của mãnh hổ.
    Chỉ bị Hàn Cương trừng một cái, khí thế của Lý Lại Tử lập tức giảm mất bảy tám phần mà chính hắn ta cũng không hiểu vì sao.
    Đúng lúc ấy, trong nhà bếp, Hàn A Lý và Hàn Vân Nương cũng vừa nghe tin, cùng nhau vội vã chạy ra.
    “Lý Lại Tử! Gan ngươi lớn thật!”
    Một tiếng quát vang dội đến mức bụi đất trên trần điện rơi lả tả, thật khó tin lại phát ra từ miệng một phụ nhân hơn bốn mươi tuổi.
    Tiếng quát của Hàn A Lý còn chưa dứt, cánh tay đã vung lên. Một bóng mờ gào rít lao ra, mang theo sát ý ngập trời, nhắm thẳng vào Lý Lại Tử.
    Ngoại tổ của Hàn Cương từng trong một trận chiến dùng ba cây lao phóng xuyên qua thân thể bảy tên bộ binh Đảng Hạng, nhờ đó ngồi vững vị trí Đô đầu, trong quân lộ Kinh Nguyên cũng khá có danh tiếng.
    Vật Hàn A Lý ném ra lúc này cũng giống như lao phóng, nhanh như sao băng. Chỉ sượt qua dái tai Lý Lại Tử trong gang tấc, rồi đập mạnh vào cánh cửa miếu đang mở vào trong.
    “Ầm!”
    Một tiếng nổ vang lên dữ dội, chấn động đến mức tai mọi người ù đi.
    Bóng mờ “bịch” một tiếng rơi xuống đất, đó chính là cây cán lăn bột mà Hàn A Lý mang từ nhà tới.
    Hàn A Lý khí thế hùng hổ xông ra, còn Lý Lại Tử thì bị một cây cán lăn bột dọa đến mất sạch chút khí thế cuối cùng.
    Hắn vội ho khan một tiếng, nói:
    “Hàn Thái Viên, A Lý tẩu, đừng nói là ta không báo trước. Hai ngày nữa, ngươi vẫn ngoan ngoãn vào thành làm Áp Ty đi. Nếu không chịu ứng dịch, đòn trượng chắc chắn không thiếu. Mà tiền đồ của Tam ca nhi nhà ngươi, e rằng cũng tiêu tan luôn!”
    Ném lại câu nói ấy, Lý Lại Tử quay người bỏ chạy.
    Hàn A Lý lập tức đuổi ra tận ngoài cửa, vừa đuổi theo vừa chửi mắng, đuổi Lý Lại Tử chạy xa tít rồi mới tức tối quay lại.
    Trong thiên điện lập tức im lặng như tờ.
    Những người đến dự tiệc nhìn nhau ngơ ngác, không biết nên ở lại hay nên rời đi.
    Hàn Thiên Lục cúi đầu thở dài liên tục.
    Hàn A Lý mặt lạnh như băng, siết chặt cây cán lăn bột vừa nhặt lại.
    Hàn Vân Nương thì mắt đỏ hoe như sắp khóc, dáng vẻ đáng thương vô cùng. Lời Lý Lại Tử nói về việc bán nàng vừa vặn lọt vào tai, khiến trong lòng nàng như rơi xuống biển băng, toàn thân run rẩy.
    Nàng bất giác bước lại gần Hàn Cương, gần như dựa sát vào người hắn, dường như chỉ có như vậy mới xua đi được cái lạnh trong lòng.
    Trong bốn người nhà họ Hàn, một người lo lắng, một người tức giận, một người u sầu, chỉ có Hàn Cương là thản nhiên như không, ngồi vững vàng bình tĩnh.
    Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ đã lạnh băng của tiểu nha đầu, khẽ an ủi, rồi nhẹ giọng nói:
    “Đừng lo, cũng đâu phải chuyện gì lớn. Tam ca của muội xử lý được.”
    Sau khi an ủi tiểu nha đầu, Hàn Cương cầm chén rượu đứng dậy. Trên gương mặt rạng rỡ là nụ cười tràn đầy tự tin.
    “Sao vậy? Tiệc mới bắt đầu thôi mà…Đừng để cái thứ ngu xuẩn như Lý Lại Tử làm mất hứng của mọi người!”
    “…Tam ca nhi…”
    Lưu Hòe Thụ nhìn Hàn Cương với vẻ bối rối. Vừa rồi không giúp được nhà họ Hàn, khiến ông rất áy náy.
    “Nhưng thông gia của Lý Lại Tử…”
    “Hoàng Đại Lựu thì đã sao?”
    Hàn Cương cười lớn, trong tiếng cười không giấu nổi sát khí.
    “Lý Lại Tử ỷ thế hiếp người, bóc lột hương lý, coi quốc pháp như không. Sau này tự có vương pháp trừng trị hắn. Đến lúc đó, các vị thúc bá chỉ cần đứng bên làm chứng là đủ.”
    Lời Hàn Cương nói nghe cuồng ngạo, nhưng khí phách hào sảng đầy chí lớn khiến mọi người bất giác tin theo.
    Mọi người ngẩng đầu nhìn hắn, giống như lần đầu tiên quen biết Tam ca nhi nhà họ Hàn.
    Đúng vậy, dù sao hắn cũng là một tú tài. Khi lên huyện nha, ngay cả tri huyện cũng phải hòa nhã nói chuyện với hắn.
    Tuy Hoàng Đại Lựu là tâm phúc của Trần Cử, nhưng dù sao cũng không thể so với một người đọc sách được!
    Hàn Cương giơ chén rượu lên. Tư thái thoải mái phóng khoáng khiến mọi người trên bàn tiệc không dám thất lễ.
    Các khách đến dự lần lượt nâng chén. Tuy không khí không còn náo nhiệt như lúc đầu, nhưng bữa tiệc tạ thần hoàn nguyện cuối cùng vẫn thuận lợi tiếp tục diễn ra.
    Hàn A Lý và Vân Nương từ nhà bếp chạy ra chạy vào, bưng lên từng chậu thức ăn nóng hổi.
    Hàn Thiên Lục không ngừng mời rượu khách khứa.
    Ít nhất trên bề mặt, không ai còn nhìn ra được nguy cơ mà nhà họ Hàn sắp phải đối mặt.
    Hàn Cương cúi đầu.
    Trước mặt hắn, rượu đã lọc trong vắt, lay động nhẹ trong chén. Trong đó phản chiếu đôi mắt lạnh lẽo của hắn, hình ảnh vặn vẹo không ngừng, thoáng lộ sự âm lệ, giống hệt tâm trạng của Hàn Cương lúc này.
    Hắn khẽ ngâm:
    “Trời gây tội, còn có thể tha;
    Tự mình gây tội, không thể sống!”
    Hắn ngửa đầu uống cạn một chén.
    Khi ngẩng đầu lên, nụ cười trên mặt Hàn Cương ấm áp như gió xuân, còn hung lệ trong đáy mắt đã hoàn toàn thu lại, không còn dấu vết.
    “Trời gây tội, còn có thể tha;
    Tự mình gây tội, không thể sống!”
    Chú thích
    【1】 Đây là sự thật lịch sử. Tống Thần Tông và Vương An Thạch tiến hành cải cách dịch pháp, một phần cũng vì chế độ sai dịch này bóc lột dân chúng quá nặng nề.
    【2】 Thời Bắc Tống, độ tuổi đinh tráng được quy định từ hai mươi tuổi trở lên, và tối đa đến sáu mươi tuổi.
    【3】 Theo chế độ dịch pháp đầu thời Bắc Tống, hộ đơn đinh, hộ vô đinh và nữ hộ đều không cần phải phục lao dịch.
    Chú thích thêm:
    Bắc Tống với văn hóa và thương nghiệp phồn vinh khiến rất nhiều người ngưỡng mộ và mơ ước. Nhưng Bắc Tống là thiên đường của sĩ đại phu và tầng lớp thị dân, tuyệt đối không phải thiên đường của nông dân.
    VẠN CỔ TIÊN KHUNG - Những màn đấu trí đặc sắc.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...g-Quan-Ky.html
    GIÁO Y NGÂY THƠ - Muốn bựa có bựa, muốn gái có gái, muốn đấu võ có đấu võ.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...a-Sao-Roi.html
    HỌC SINH TU CHÂN CUỒNG LONG
    http://www.thienthucac.com/showthrea...-Ngao-Tai.html
    HỘ HOA TRẠNG NGUYÊN
    http://www.thienthucac.com/showthrea...ong-Thieu.html

  6. #26
    Dịch Giả
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    4,526
    Thanks
    11
    Thanked 7,546 Times in 3,860 Posts
    TỂ CHẤP THIÊN HẠ
    Tác giả: CUSLAA
    Quyển I – Sơ Lục chi quyển
    Chương 8-1: Phá nồi dìm thuyền, tự mình quyết đoán (Thượng)
    Nhóm dịch: thienthucac.com
    Nguồn truyện: https://www.hetushu.com

    VẠN CỔ TIÊN KHUNG - Những màn đấu trí đặc sắc.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...g-Quan-Ky.html
    GIÁO Y NGÂY THƠ - Muốn bựa có bựa, muốn gái có gái, muốn đấu võ có đấu võ.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...a-Sao-Roi.html
    HỌC SINH TU CHÂN CUỒNG LONG
    http://www.thienthucac.com/showthrea...-Ngao-Tai.html
    HỘ HOA TRẠNG NGUYÊN
    http://www.thienthucac.com/showthrea...ong-Thieu.html

  7. #27
    Dịch Giả
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    4,526
    Thanks
    11
    Thanked 7,546 Times in 3,860 Posts
    TỂ CHẤP THIÊN HẠ
    Tác giả: CUSLAA
    Quyển I – Sơ Lục chi quyển
    Chương 8-2: Phá nồi dìm thuyền, tự mình quyết đoán (Thượng)
    Nhóm dịch: thienthucac.com
    Nguồn truyện: https://www.hetushu.com

    VẠN CỔ TIÊN KHUNG - Những màn đấu trí đặc sắc.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...g-Quan-Ky.html
    GIÁO Y NGÂY THƠ - Muốn bựa có bựa, muốn gái có gái, muốn đấu võ có đấu võ.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...a-Sao-Roi.html
    HỌC SINH TU CHÂN CUỒNG LONG
    http://www.thienthucac.com/showthrea...-Ngao-Tai.html
    HỘ HOA TRẠNG NGUYÊN
    http://www.thienthucac.com/showthrea...ong-Thieu.html

  8. #28
    Dịch Giả
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    4,526
    Thanks
    11
    Thanked 7,546 Times in 3,860 Posts
    TỂ CHẤP THIÊN HẠ
    Tác giả: CUSLAA
    Quyển I – Sơ Lục chi quyển
    Chương 8-3: Phá nồi dìm thuyền, tự mình quyết đoán (Hạ)
    Nhóm dịch: thienthucac.com
    Nguồn truyện: https://www.hetushu.com

    VẠN CỔ TIÊN KHUNG - Những màn đấu trí đặc sắc.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...g-Quan-Ky.html
    GIÁO Y NGÂY THƠ - Muốn bựa có bựa, muốn gái có gái, muốn đấu võ có đấu võ.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...a-Sao-Roi.html
    HỌC SINH TU CHÂN CUỒNG LONG
    http://www.thienthucac.com/showthrea...-Ngao-Tai.html
    HỘ HOA TRẠNG NGUYÊN
    http://www.thienthucac.com/showthrea...ong-Thieu.html

  9. #29
    Dịch Giả
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    4,526
    Thanks
    11
    Thanked 7,546 Times in 3,860 Posts
    TỂ CHẤP THIÊN HẠ
    Tác giả: CUSLAA
    Quyển I – Sơ Lục chi quyển
    Chương 8-4: Phá nồi dìm thuyền, tự mình quyết đoán (Hạ)
    Nhóm dịch: thienthucac.com
    Nguồn truyện: https://www.hetushu.com

    VẠN CỔ TIÊN KHUNG - Những màn đấu trí đặc sắc.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...g-Quan-Ky.html
    GIÁO Y NGÂY THƠ - Muốn bựa có bựa, muốn gái có gái, muốn đấu võ có đấu võ.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...a-Sao-Roi.html
    HỌC SINH TU CHÂN CUỒNG LONG
    http://www.thienthucac.com/showthrea...-Ngao-Tai.html
    HỘ HOA TRẠNG NGUYÊN
    http://www.thienthucac.com/showthrea...ong-Thieu.html

  10. #30
    Dịch Giả
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    4,526
    Thanks
    11
    Thanked 7,546 Times in 3,860 Posts
    TỂ CHẤP THIÊN HẠ
    Tác giả: CUSLAA
    Quyển I – Sơ Lục chi quyển
    Chương 9-1: Chốn náo thị rối ren, lòng người bất an (Thượng)
    Nhóm dịch: thienthucac.com
    Nguồn truyện: https://www.hetushu.com

    VẠN CỔ TIÊN KHUNG - Những màn đấu trí đặc sắc.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...g-Quan-Ky.html
    GIÁO Y NGÂY THƠ - Muốn bựa có bựa, muốn gái có gái, muốn đấu võ có đấu võ.
    http://www.thienthucac.com/showthrea...a-Sao-Roi.html
    HỌC SINH TU CHÂN CUỒNG LONG
    http://www.thienthucac.com/showthrea...-Ngao-Tai.html
    HỘ HOA TRẠNG NGUYÊN
    http://www.thienthucac.com/showthrea...ong-Thieu.html

+ Trả lời Chủ đề
Trang 3 của 6 Đầu tiênĐầu tiên 1 2 3 4 5 ... CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình